Mái nhà tuổi thơ

 

Thời gian có thể làm phôi phai?

Kư ức xưa có bao giờ trở lại?

Những tháng ngày tưởng đă xa măi măi

Có những đêm về nhức nhối trái tim.

 

Nhớ mái nhà xưa nắng rát bên thềm,

Và những tâm linh thương yêu da riết

Sớm nắng,

chiều mưa

ôi những tháng năm khắc nghiệt

Ḅn nhặt,

chắt chiu

lo từng bữa cơm chiều.

Nhớ xóm làng vắng lặng đ́u hiu,

Tiếng mẹ về xốn xang ḷng trẻ nhỏ.

Nhớ những ngày xuân én về trước ngơ

Bữa cỗ đơn sơ ấm mái tranh nghèo.

Nhớ những trưa hè rộn tiếng ve kêu,

Thế giới của tôi là khu vườn bé nhỏ.

Rồi những chiều thu tan trường mưa gió

Về mái nhà xưa bên ngọn lửa hồng,

Ôi mái nhà tranh che gió rét đêm đông,

Che nắng, che mưa cho tâm hồn thơ bé

Có khoảnh trời xa vẳng lời ru của mẹ

Vượt khoảng cách,

thời gian

tha thiết gọi về …

 

Bao kỷ niệm ôi sao thân thương thế

Nay chỉ c̣n là dĩ văng xa

Của những đêm đông gió tuyết nhớ nhà.

Thời gian không thể làm phôi phai

Dù tháng năm không bao giờ trở lại

Kỷ niệm xưa tôi ấp ôm măi măi

Về mái nhà thân yêu …

 

Warszawa,

01-07-2003






           Khoảnh trời đánh mất

 

Ước ǵ tôi sống lại thời thơ bé

Ấp ôm trong ḷng mẹ ngày nào

Ước ǵ tôi lại được là đứa trẻ

Ngắm trời đêm đếm những v́ sao

 

Ước ǵ tôi về lại mái nhà xưa

Nơi b́nh minh ngập tràn nắng sớm

Và khi chiều xuống rực hoàng hôn

Bên bữa cơm khuya cả nhà xum họp

 

Ước ǵ tôi đổi được ước mơ xưa

Mơ rồi sau đến miền xa ngàn dặm

T́m phương trời của mộng của mơ

Dựng cuộc đời trong gia đ́nh đầm ấm

 

Giấc mơ xưa rồi trở thành sự thật

Tôi ra đi đến xứ lạnh xa xôi

Để lại sau lưng khoảnh trời đánh mất

Và những tim yêu tha thiết nhất trên đời

 

Ước ǵ tôi đi ngược được thời gian

Được sống lại một lần thời thơ ấu

Tháng năm xưa đầy chớp bể mưa ngàn

Nhưng ngập tràn t́nh yêu thương nồng hậu

 

Warszawa,

18-01-2005