...Chỉ cần đứng dậy!
Thực ra đây là lần đầu tiên tôi đi dã ngoại cùng „Chú Voi”(*). Có lẽ đây cũng là lần dã ngoại đầu tiên mà chúng tôi lại đứng bên nhau trong im lặng lâu như thế. Sự im lặng sâu thẳm, sâu đến mức chúng tôi có thể nghe thấy được tiếng gió thu bứt những chiếc lá vàng đầu tiên từ các cành cây gần đó, rắc xuống quanh nấm mồ bằng đá...
„... Anh ấy bao giờ cũng có quan điểm riêng. Anh ấy luôn tự đặt ra con đường cho riêng mình và thực hiện bằng được các mục tiêu của mình bằng mọi nỗ lực” – bằng giọng nói gần như thầm thì, đầy xúc động, mẹ của „Chú Voi” kể cho chúng tôi nghe về cuộc đời của anh ấy. Và như vậy, trong buổi sáng mùa thu hôm đó, cuốn album tuổi thơ của „Chú Voi”, từ lúc anh tròn nửa năm tuổi, dường như được lần lượt giở qua trước mắt chúng tôi. "... Tôi đẩy con thuyển rời khỏi bờ rồi nhẩy sang. Thay bằng nhẩy lên thuyền, tôi rơi thẳng xuống dưới nước." - Bây giờ Alicja kể cho chúng tôi nghe một cuộc phiêu lưu, trong một lần du ngoạn cùng "Chú Voi" của cô ấy - "... Tôi cảm thấy như đã sắp chìm nghỉm, nhưng không thấy Darek phản ứng gì. Sau đó anh nói "Alicja, chỗ này chỉ có nửa mét nước, em chỉ cần đứng dậy!" - Kể đến đây Alicja mỉm cười, hai hàng lệ trào ra từ đôi mắt cô ấy - "Mỗi khi chúng tôi đi đâu, Darek bao giờ cũng là người chuẩn bị. Anh ấy chọn cho tôi từng đôi giầy thích hợp, còn khi leo núi, anh ấy chỉ cho tôi từng xăng-ti-mét, nơi nào có thể đặt bước tiếp theo."
Cuộc gặp gỡ với "Chú Voi" đã khép lại chuyến dã ngoại đi Katowice của chúng tôi. Chuyến dã ngoại mà tôi đánh giá là một trong những chuyến đi thành công nhất. Vừa thú vị, vừa thân thiết. Chúng tôi chụp được nhiều bức ảnh vừa ý. Tôi lại được hít thở bầu không khí của những thị trấn vùng Slask, nơi tôi đã từng đặt chân đến nhiều năm về trước. Trong chuyến đi này tôi đã làm quen thêm với một số bạn bè mới, và cuối cùng tôi đã làm quen với "Chú Voi".
(*) "Chú Voi" là nick của một anh bạn, Darek Sekula, mà chúng tôi đã làm quen và trò truyện cùng nhau nhiều năm trên Internet. Sở thích của anh là leo núi và nhiếp ảnh. Năm 2007, trong một cuộc leo núi đơn độc, anh đã mất trong một tai nạn thê thảm. Năm 2008, khi có dịp đi dã ngoại qua quê hương anh, chúng tôi đã tới viếng thăm mộ anh. Hôm đó tôi gặp anh lần đầu tiên, rất tiếc là tại nơi an nghỉ cuối cùng.
...Wystarczy wstać!
W zasadzie to był mój pierwszy plener ze Słoniem. Najprawdopodobniej był to także nasz pierwszy plener, podczas którego staliśmy razem tak długo w ciszy. Ciszy tak głębokiej, że słychać było jak jesienny wiatr porywał pierwsze złote liście z pobliskich drzew i rozsypywał je wokół kamiennego grobu...
„… Zawsze miał swoje zdanie. Szedł swoją drogą i zawsze dążył do celu bez względu na to, ile by go to mogło kosztować…” – prawie szeptem, wzruszającym głosem opowiadała nam o Słoniu jego mama. I tak, w jesiennym poranku, przed naszymi oczami jakby przewijał się cały album z dzieciństwa Słonia od kiedy skończył pół roku. „… Odbiłam łódź od brzegu i przeskoczyłam do niej. Zamiast trafić na łódź, trafiłam prosto do wody …” – Z kolei Alicja opowiadała nam jedną z przygód ze wspólnych wypraw ze Słoniem – „…Już prawie utonęłam, a Darek nic nie reagował. Po chwili powiedział: ‘Alicja, tu jest tylko pół metra. Wystarczy tylko wstać!’” – Alicja uśmiechała się ze łzami w oczach – „Jeśli gdzieś wyjeżdżaliśmy, Darek zawsze wszystko pakował. Wybierał dla mnie odpowiednie buty, a w górach zawsze mówił dokładnie o każdym centymetrze, jak i gdzie mam zrobić następny krok.”
Spotkanie ze Słoniem zamykało nasz katowicki plener; plener, który oceniam na jeden z najbardziej udanych. Było miło i fajnie. Zrobiliśmy wiele udanych zdjęć. Poczułem znów klimat śląskich miasteczek, gdzie już byłem wiele lat temu. Przy tej okazji poznałem kilku nowych kolegów. No, i poznałem w końcu Słonia.